Theo vnexpress.net Tạm biệt em, người con gái của quá khứ Em hãy bước đi trên con đường em đã chọn, anh đã buông tay không phải vì anh không...
Theo vnexpress.net
Tạm biệt em, người con gái của quá khứ
Em hãy bước đi trên con đường em đã chọn, anh đã buông tay không phải vì anh không còn yêu em nữa mà anh đã mệt mỏi lắm rồi. Đôi chân anh đã trĩu nặng, cánh tay anh đã mỏi rời khi những tháng ngày chạy theo cái bóng của em. (Phong)
Em hãy bước đi trên con đường em đã chọn, anh đã buông tay không phải vì anh không còn yêu em nữa mà anh đã mệt mỏi lắm rồi. Đôi chân anh đã trĩu nặng, cánh tay anh đã mỏi rời khi những tháng ngày chạy theo cái bóng của em. Anh biết khi buông tay em ra là anh đã mất em, khi đó em không còn là của riêng anh nữa. Những ngày tháng sau này anh sẽ sống một cuộc sống cô đơn và lạnh lẽo trong cái thế giới mà ngày ngày anh luôn mong rằng em và anh sẽ ở bên cạnh nhau.
Buông tay ra cũng có nghĩa là anh sẽ mất đi một bờ vai, một chỗ dựa mỗi khi anh vấp ngã. Cuộc sống thật đáng thương mỗi khi đông đến trái tim anh dường như không còn sự sống, đôi tay anh không thể nâng lên dù chỉ là gạt đi những ưu sầu trên đôi mắt đẫm lệ bởi những đêm dài nhớ em. Cái giá lạnh của mùa đông xưa kia sao nó ấm áp và hạnh phúc quá, còn bây giờ anh chỉ tìm thấy bên cạnh anh là sự trống vắng, một vòng tay ấm áp xưa kia đã tan biến theo vòng xoay của cuộc đời.
Nghĩ tới những tháng ngày hạnh phúc, ngày mà mỗi khi sáng anh thức dậy thấy một cuộc sống thật tuyệt vời, anh thấy mình thật may mắn khi ông trời đã mang em tới cho anh. Anh luôn tự nhủ rằng anh sẽ cố gắng giữ và trân trọng mối tình này nhưng cuộc sống làm sao có thể nói trước được điều gì đúng không em?
Anh vẫn nhớ cái ngày hôm đó, một cảm giác thật đau đớn, đọc những dòng tin nhắn em gửi cho anh, anh muốn chạy thật nhanh, la thật to để những u sầu sẽ tan vào trong gió, nhưng nỗi đau làm sao có thể lành khi vết thương đã rỉ máu. Lúc đó dù bình minh lên hay hoàng hôn đã tắt, trước mắt anh chỉ là một bầu trời đen tối. Anh giam mình trong bốn bức tường mà nơi đó mới vài hôm trước thôi là nơi hạnh phúc nhất, vậy mà bỗng chốc giờ đây đã trở thành một nơi tăm tối, lạnh lẽo mà người ta hay gọi là địa ngục trần gian.
Anh sắp phải xa nơi anh đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp, sắp phải xa người con gái mà anh yêu thương nhất. Chỉ 2 tiếng đồng hồ sau anh đã có mặt tại TP HCM, nơi đã lấy đi người con gái anh yêu nhất. Anh lại tiếp tục cho con đường sự nghiệp của mình, có lẽ đó là số phận em à.
Chúng ta mới chia tay chỉ vẻn vẹn là 10 ngày mà em đã có người yêu mới. Lúc đó trong tâm trí anh rất hận em, nhưng sau khi anh suy nghĩ lại thì anh lại hận chính bản thân mình hơn chứ không phải hận em nữa. Rồi anh nhắn tin lại cho em một câu mà đáng nhẽ ra mọi người sẽ chúc anh và em, đó là chúc em hạnh phúc bên cạnh người em yêu thương nhất.
Anh đã xóa số điện thoại của em khỏi danh bạ, đã xóa rồi nhưng làm sao có thể quên vì số điện thoại của em nó đã nằm trọn vẹn trong đầu anh rồi. Ở phương này anh luôn cầu chúc cho em được hạnh phúc, hãy sống thật tốt bên người ấy nha em. Chào tạm biệt người con gái của quá khứ!
