Có một chàng trai bị bệnh ung thư, anh mới 19 tuổi nhưng có thể chết bất kì lúc nào vì căn bệnh quái ác này.Anh hay đi bộ dọc con phố gần nhà.Một lần , khi đi bộ qua một cửa hàng bán CD nhạc , nhìn qua cửa kính anh đã thấy một cô gái.Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cưới hiền lành - và anh biết đó là " tình yêu từ ánh mắt đầu tiên "
Anh vào cửa hàng và lại gần cái bàn, nơi cô gái đang ngồi.Cô gái ngẩng lên hỏi:'-Tôi có thể giúp gì được anh?'-cô gái mỉm cười và đó là nụ cười đẹp nhất mà anh từng thấy
-Ơ...-anh lúng túng-Tôi muốn mua một CD..Anh chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền
-Anh có cần tôi gói lại không?-cô gái hỏi, và lại mỉm cười
Khi nhận gói CD đẹp mắt từ trên tay cô , anh tần ngần cầm lây rồi đi về.Sự nhút nhát khiến anh chẳng dám nói gì hơn.Từ hôm đó, ngày nào anh cũng tới cửa hàng,mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh.Những chiếc CD đó , anh đều đem về nhà và cất ngay vào tủ.Anh vẫn chưa dám làm quen với cô.mẹ anh cũng phát hiện ra chuyện này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau , lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD.Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để lại một mảnh giấy ghi tên và số đt của mình lên bàn.Rồi anh cầm chiếc CD đa được gói như tất cả mọi ngày-đem về...
Ngày hôm sau.Anh khong còn tìm đến tiệm CD để mua hàng nữa
Ngày hôm sau , cô gái ngập ngừng ghé nhà tìm anh.Căn nàh không còn hơi ấm của anh nữa, anh đã mãi mãi ra đi sau một lần trở bệnh nặng.Khi nghe tên cô , người mẹ đã òa khóc.Cô được đưa vào phòng của anh, trên bàn, cô sững người khi thấy hàng chồng. hàng chồng CD được gói cẩn thận, tất cả đều chưa được mở ra.Người mẹ rất ngạc nhiên khi thấy cô run rẩy mơ những chiếc CD do chính tay mình gói.Những mấu giấy rơi ra.."Chào anh , anh dễ thương lắm-Em tên J","Chào anh! anh khỏe không-mình làm bạn nhé-J".Trong mỗi hộp gói CD đều có một mẩu giấy cô âm thầm gửi tình yêu cho anh... Nhưng...anh đã không bao giờ được biết điều đó
P/S : có thể bạn cho rằng sẽ đau đớn lắm nếu mình yêu người đó mà không được đáp lại...Nhưng sẽ còn đau đớn hơn nếu bạn yêu người đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn yêu như thế nào.Cuộc đời rất ngắn ngủi và dường như chúng ta không có thời gian để yêu.Ôi!bạn ơi...Đừng ngần ngại giấu đi một lời yêu thương.Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng nói :"Khi bạn hát về một bản tình ca là bạn đang hát về cuộc tình của mình.hãy hát đi , đừng e ngại.Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi..."
theo ueh.vn