Có lẽ đã đến lúc chúng ta loại bỏ khái niệm “sống thử”. Bởi thực tế, một khi sinh viên nam và sinh viên nữ sống với nhau như vợ ch...
| Có lẽ đã đến lúc chúng ta loại bỏ khái niệm “sống thử”. Bởi thực tế, một khi sinh viên nam và sinh viên nữ sống với nhau như vợ chồng thì sự chung sống đó đâu còn là “thử”, mọi khó khăn trắc trở đều từ “thật” mà ra. |
Ninh và Phượng thuê một căn phòng chật chội, tối tăm 18m2. “Hàng xóm” sát vách là hai sinh viên năm nhất Trường ĐH KHXH&NV. “Hai nhà” chung buồng tắm, đồng thời là nhà vệ sinh.
Khổ nỗi cái cửa phòng tắm bằng gỗ, lâu ngày mục mất một nửa phía dưới. Oái oăm thế nào nó lại nằm ngay trước cửa nhà hai “chú em” lính mới.
Vậy nên cứ lúc nào “vợ” đi tắm là “ông chồng” lại phải vác điếu thuốc lào ra ngồi trông chừng trước cửa và cấm tiệt hai lính mới đi lại. Ngồi học bài sát vách, hai chú lính mới thi thoảng lại nghe những lời tỉ tê và cả những tiếng động lạ trong đêm tối.
Học ĐH… 6 năm rồi nhưng Ninh không tài nào tốt nghiệp được. Nguyên nhân chủ yếu là nghỉ học nhiều và thiếu tiền học phí. Phượng thì đã “dính” đến 3 lần, lần nào cũng phải tìm đến các phòng khám tư nhân trên đường Triệu Quốc Đạt để “giải quyết”.
Tuy vậy, đau đớn hơn cả là kết luận của Ninh: tốt nghiệp thì “đường thằng nào thằng ấy biến”. Ninh ở Thanh Hóa còn Phượng quê Quảng Ninh. Ninh đã mệt mỏi, chán nản. Không biết Phượng sẽ như thế nào nếu biết được quyết định của “chồng”?
Tình ... 20 nghìn
Đường Trần Duy Hưng (Hà Nội) lúc 19h30, cả đoạn đường dài khoảng 2km nhưng có đến hàng chục nhà nghỉ với những cái tên rất ấn tượng.
Một con đường suốt đêm xe tải quần thảo, giáp với Vành đai III, cũng không gần bất cứ một khu tham quan du lịch nào, vậy mà tấp nập lạ thường.
Đây là ngõ vào của khu Trung Kính, chỗ trọ của hàng trăm sinh viên các trường ĐH Dân lập Phương Đông, HV Hành chính Quốc gia, ĐH Luật và ĐH Lao động & Xã hội. Cách đó một quãng là Làng sinh viên (LSV) Hacinco và khu Quan Nhân với hàng nghìn sinh viên cư trú.
Một cặp trai gái hớn hở, chàng phóng xe Wave đỏ biển 29, nàng đi Attila biển 35 đỗ xịch vào trước nhà nghỉ P. Lập tức có hai tên “điếu đóm” nhà nghỉ chạy ra: “Anh chị để em”. Cô gái vội vàng gỡ chiếc túi xách nhét vào cốp xe.
Chờ tên "điếu đóm" dắt xe cho khách vào xong, tôi mon men hỏi chuyện:
- Đông khách không?
- Cũng được, từ tối giờ cũng được chục phòng.
- Thế thì “cá kiếm” đẫy rồi!
- Ăn thua gì, toàn sinh viên trong kia ra ấy mà, tiền ít lắm, chả được bo biếc đồng nào đâu. Hiếm lắm mới có một khách ngon, nó bo cho vài “xịch” - Hắn vừa nói tay chỉ vào hướng xóm Quan Nhân và LSV Hacinco.
- Chúng nó chắc “thâm canh” ở đây suốt?
Tên “điếu đóm” vừa bĩu môi vừa nhả thuốc lào:
- Như cái đôi vừa nãy ấy, tuần nào chả vào đây đôi ba lần.
Rồi hắn đưa tay chỉ ra phía cuối đường Trần Duy Hưng, đoạn rẽ từ LSV Hacinco ra siêu thị Big C: “Bọn sinh viên ra ngồi cuối đường với bãi cát kia đầy. Ngồi ở đấy tâm sự phần một xong thì vào khu này tâm sự phần hai”.
Theo tay chỉ của hắn, tôi đến đoạn đường trên. Không khỏi ngạc nhiên khi hàng chục chiếc xe dựng trên mép bãi cát mà không có người.
Đi sâu vào phía trong, càng bất ngờ hơn khi lổn nhổn phải đến vài chục cặp bóng đen rải khắp bãi cát. Người thì dắt xe xuống tọa lạc lên con “ngựa sắt” của mình với đầy đủ các tư thế. Thậm chí nhiều đôi còn mang theo cả tấm nylon trải xuống cát.
Chỉ tội nghiệp cho những chàng sinh viên yêu thể thao buổi chiều ra đây đá bóng, thi thoảng lại giẫm phải những thứ không mong muốn của những kẻ “ghét thể thao” bỏ lại.
Đến khoảng 22h30, nhiều đôi lũ lượt ra về. Hỏi mấy người bán nước mới biết đây là giờ đóng cửa của các chủ nhà trọ và của LSV Hacinco.
“Tiếng tăm” nhất phải kể đến dãy nhà nghỉ trên đường Phạm Văn Đồng và Hoàng Quốc Việt, tọa lạc ngay khu vực một loạt các trường ĐH: ĐH Sư phạm I, ĐH Quốc gia, ĐH Phương Đông... với ưu thế dễ thuê, tiện nghi và đặc biệt giá cả rất... sinh viên.
Mỗi giờ giá chỉ 20 nghìn, qua đêm là 90 nghìn đồng. Thông thường sinh viên chỉ thuê theo giờ, đến những ngày cuối tuần thì có rất nhiều người qua đêm, thậm chí thuê hẳn 2 - 3 ngày.
Trong mấy ngày đó họ không bước chân ra khỏi căn phòng, khi cần “tẩm bổ, tiếp năng lượng” đã có điện thoại nội bộ, nhân viên nhà nghỉ sẽ phục vụ... tận răng.
Một điểm đặc biệt, các xe vào đây đều được các nhân viên phục vụ tâm lý quay biển số vào tường, tránh trường hợp gặp người quen, khỏi lo “đụng hàng”.
Ngay trước cổng LSV Hacinco cũng vừa khai trương một nhà nghỉ mà thượng đế là ai thì không nói cũng biết. Khôi hài hơn có nhà nghỉ P.N ở Quan Nhân, cách LSV khoảng hơn 1km nhưng lại có một loạt các biển dẫn ở các ngả rẽ.
Các biển chỉ dẫn được đặt từ… LSV ra đến nhà nghỉ! Không biết có phải những người kinh doanh dịch vụ “tiếp sức” sống thử ưu tiên cho sinh viên, hay đã nhanh chóng đánh hơi được lượng khách hàng tiềm năng đối với dịch vụ này?
Ngoài nhà nghỉ thì các sinh viên ham “thử” cũng khoái đến các dịch vụ như cà phê vườn, cà phê “chuồng” hay câu cá ở các khu ngoại vi như Đông Anh, bờ bắc cầu Thăng Long...
Tại đây các cặp “vợ chồng” sinh viên chỉ cần bỏ 50 - 60 nghìn là có thể sở hữu một chòi câu suốt buổi. Câu cá là cả một nghệ thuật nên có lẽ nhiều bạn trẻ kiên nhẫn cả ngày trời đợi cá cắn câu. Có điều, nhiều trường hợp cá thoải mái... tha cả cần câu đi đâu mất.
Thử hay thật?
Lô Thanh Long - sinh viên Trường đại học KHXH&NV Hà Nội bức xúc khi đề cập đến vấn đề này: “Con người chứ có phải cái mũ, đôi dép đâu mà thử, thử chán, không thích thì rồi vứt đi”.
Vậy mà đã có rất nhiều sinh viên xem sống thử là một phần tất yếu của... tình yêu. Nói một cách hồn nhiên, họ xem tình yêu như một thứ đồ, thích thì xài, không thích thì bỏ.
Tham khảo ý kiến của nhiều sinh viên ở các trường ĐH KHXH&NV, ĐH Ngoại Ngữ, HV Hành chính Quốc gia, đa số đều cho rằng, sinh viên sống trước hôn nhân là sống thật chứ không phải sống thử như người ta vẫn nói.
Cũng đã có lác đác vài trường hợp sống thử tiến tới được hôn nhân, nhưng không phải ai cũng có “trái tim nóng, cái đầu lạnh” như vậy.
Một vấn đề đặt ra là: làm gì khi bạn gái yêu cầu chung sống. Một sinh viên ĐH Ngoại ngữ nói: “Thú thật nếu như từ chối yêu cầu như thế của người yêu thấy hèn hèn thế nào”. “Khó từ chối” cũng là tâm lý chung của nhiều sinh viên nam khi được hỏi về vấn đề này.
Ai đi “thử” với tình yêu?
Chúng tôi gặp đồng chí Nguyễn Văn Quang - Trưởng Công an xã Trung Văn, Từ Liêm, Hà Nội, nơi có làng Phùng Khoang được mệnh danh là “làng sinh viên 2” với hơn 4.000 sinh viên lưu trú.
Đề cập đến vấn đề sinh viên sống chung với nhau như vợ chồng, đồng chí Quang cho chúng tôi biết một nghịch lý. Quản lý 4.000 sinh viên chỉ có 9 đồng chí Công an xã với sự trợ giúp của 15 dân phòng.
Chỉ riêng cái việc tổ chức đi tuần giữ trật tự đã mướt mồ hôi, khó có thể nghĩ đến chuyện “trông nom” cho từng hộ được.
Đồng chí Quang kể có những lần đội đi tuần đêm phát hiện thấy nam nữ sinh viên ở chung phòng, đóng kín cửa. Kiểm tra thì có đủ một vạn cái lý do: anh em họ hàng, bạn cùng lớp đến chơi muộn... không về được.
Trong những trường hợp như thế thì anh em đành chào thua. Chỉ có mỗi cái cớ để “giữ” cho sinh viên là bắt phải xuất trình giấy tạm trú và khuyên một người nên ra về.
Cái khó của đội dân phòng là không thể can thiệp vào việc riêng người khác. Phát hiện nhanh, “bắt quả tang” không khó: mấy cánh cửa nhà trọ sinh viên “dặt dẹo” chỉ cần song phi một cú là bung ngay.
Nhưng có phải tội phạm đâu mà đạp cửa xông vào. Mà có bắt được cũng chỉ là lập biên bản vi phạm... khai báo tạm trú.
Ở phường Dịch Vọng Hậu, Cầu Giấy nơi có 9.000 sinh viên tạm trú được xem là địa bàn đông sinh viên nhất Hà Nội.
Đối phó với tình trạng sinh viên sống thử, Thiếu tá Mạc Đình Thắng - Phó Công an phường phải dùng đến “chiêu”: không làm thủ tục tạm trú cho các phòng trọ có sinh viên khác giới ở chung phòng, trường hợp là người thân thì phải có giấy chứng minh.
Các chủ nhà phải ký cam kết không cho sinh viên khác giới chơi trong phòng nhau đóng kín cửa. Thế nên các chủ nhà phải nai lưng ra mà tự quản lý.
Tuy vậy sinh viên lại có lắm “bài”. Không ở chung nhà nhưng thuê phòng cạnh nhau, khi kiểm tra thì ai ở nhà nấy đàng hoàng... ngồi học bài.
Khi chủ nhà và đội trực đi khỏi thì tắt đèn một phòng đi cho... đỡ tốn tiền điện.
Cũng có nghĩa rằng: chẳng ai ngăn cấm được tình yêu, nhưng cũng chẳng ai có thể giúp được sinh viên tránh được hậu họa khôn lường từ sống thử.
Trong một tiểu phẩm hài, diễn viên Xuân Hinh nói rằng: “Yêu mà phải thử à?”. Cũng chỉ mong các bạn sinh viên hãy tự hỏi rằng: Tình yêu của mình có “quá thường” nên phải thử hay không?
Theo vietbao.com
