Em học năm thứ tư, ngày nào gặp em, anh cũng vừa đùa vừa thật: "...
Em quen anh khi em mới là một cô sinh viên năm thứ nhất từ quê ra thủ đô trọ học. Ngay từ lần đầu tiên, khi em vô tình bắt gặp ánh nhìn của anh, em đã rất có ấn tượng về anh bởi một đôi mắt sâu… Anh và em dường như đã thuộc về nhau từ cái nhìn đầu tiên ấy… Như một giấc mơ, tình yêu lãng mạn, nồng nhiệt, đắm say của anh đã giúp em tự tin vượt qua những khó khăn, bỡ ngỡ của một cô sinh viên tỉnh lẻ năm thứ nhất rồi sang năm thứ hai, thứ ba… Cả lớp phải ghen tỵ với em bởi vì anh: đẹp trai, tài giỏi, tốt bụng. Anh là người đến đầu tiên chăm sóc em tận tình mỗi khi em ốm, là người em tựa vai khóc mỗi khi buồn… Anh đã yêu em với một niềm quan tâm từ đầu đến cuối, bền bỉ và chân tình. Từ anh, lần đầu tiên em được cảm nhận vị ngọt ngào của tình yêu với những khắc khoải, mong nhớ, giận hờn. Em đã biết được cái ấm áp của một điệu cười trìu mến, một câu nói yêu thương, một vòng tay xiết chặt... Em hạnh phúc trong men say của một chuyện tình đẹp như trong cổ tích em vẫn từng mơ. Bên anh, lúc nào em cũng thấy bình yên. Em học năm thứ tư, ngày nào gặp em, anh cũng vừa đùa vừa thật: "Mau ra trường đi em, anh chuẩn bị xong hết rồi, chỉ thiếu mỗi cô dâu thôi đấy!" . Em hồn nhiên cười nắc nẻ nhưng trong lòng càng thấy yêu anh nhiều hơn… Thế rồi anh đi công tác một tháng ở nước ngoài. Em ở nhà đếm từng ngày chờ đợi. Mong nhớ anh, với em, thời gian chưa bao giờ dài đến thế… Nhưng em có ngờ đâu đây lại lại là chuyến đi định mệnh cho tình yêu của mình. Anh về nước, trả lại cho em bao nhiêu hững hờ, lạnh nhạt làm em quá sửng sốt, bất ngờ. Và anh đề nghị: "Chúng mình hãy xa nhau một thời gian để xem lại tình cảm…, rồi anh sẽ liên lạc với em". Tuy rất buồn và khó hiểu nhưng em vẫn tin đây chỉ là những phút trầm lặng của tình yêu. Vượt qua được, tình cảm lại càng mặn nồng, sâu sắc… Một tháng, hai tháng vẫn không thấy anh liên lạc, em đã điên cuồng vì mong nhớ…Cô bạn thân rỉ tai em nhiều lần: "Mày chuẩn bị tư tưởng trước đi, tình yêu có vấn đề rồi đấy" nhưng em không tin và cũng không muốn tin vào một sự thật khủng khiếp mà đôi khi em cũng đã mơ hồ linh cảm được. Tình yêu của chúng mình đẹp thế, sâu sắc và ủ đầy kỷ niệm thế, làm sao mà vỡ tan được… Em vẫn lạc quan, một niềm lạc quan không dễ gì cắt nghĩa nỗi. Cô bạn bảo em: "Mày là con ngốc. Mày là đứa si tình". Rồi anh cũng liên lạc. Sau hơn ba tháng cách xa, anh hẹn gặp em ở quán cà phê trước cổng ký túc xá. Nhận được tin nhắn của anh, em vỡ oà trong niềm sung sướng tột đỉnh. Định bụng sẽ nói với anh thật nhiều, rằng em đã bao đêm khóc nhớ anh ra sao, em đã cảm giác chống chếnh thế nào. Vậy mà, không thể tin nổi, anh lại mang đến cho em những lời sét đánh ngang tai: "Xin lỗi em, anh đã có tình yêu mới… Tuần sau, em đến dự, chia vui với bọn anh…". Anh đã nói rất nhiều: ''Hãy tìm một người tốt hơn anh", "Anh không xứng đáng với em nữa", nhưng em không nghe rõ hết. Tai em ù đi. Mặt nóng ran. Trống ngực đập liên hồi… Lê bước về phòng, em như người mất hồn. Em không khóc được nữa. Có lẽ nước mắt đã khô ở một nơi xa lắm… Em chợt nhớ đã có lần kể với anh: "Không hiểu sao đêm nào em cũng ngủ mơ, toàn những giấc mơ hãi hùng làm em sợ hãi. Tỉnh giấc, em mới thở phào nhẹ nhõm, may sao đó không phải là sự thật". Giờ đây, em ước sao mọi chuyện cũng chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ đêm khủng khiếp như em đã từng mơ để rồi sáng mai thở phào nhẹ nhõm… Nhưng ước mơ đó viễn vông, xa vời quá! Tự nhủ lòng mình: rồi em sẽ cố gắng sống và học tập với những ngày - không - anh, rồi em sẽ nỗ lực xua đi nỗi buồn mang tên anh - mối tình đầu của em! |
