Em biết không đời sinh viên nghèo lắm Cơm ăn thường toàn nếm vị rau dưa Những lúc hết tiền rồi nhịn cả cơm trưa Tối đói là đành xơi mì tô...
Cơm ăn thường toàn nếm vị rau dưa
Những lúc hết tiền rồi nhịn cả cơm trưa
Tối đói là đành xơi mì tôm gói
Đêm thức khuya đoàn binh giun vẫy gọi
Dựng đứng lên trong bụng để chào cờ
Đến mùa thi thức đến một hai giờ
Nhìn khắp nơi toàn là sách với chữ
Sinh viên nghèo nhưng tấm lòng tiệu phú
Thương bạn bè lúc gặp cảnh éo le
Khi khoái lên cũng hay đánh chén nhè
Năm mười đứa xúm nhau thành một hội
Vui rượi cờ rồi bàn chuyện đời thơ
Vài ba lần cha mẹ cũng thờ ơ
khoai gạo hết không còn tiền gửi nữa
Không tiền tiêu phải vay năm bảy đứa
Tết ra về còn nợ tám chín trăm
sống ở quê chưa qua khỏi ngày rằm
Rồi lại gói xuân đi vào chốn cũ
Sinh viên mình có lúc nào thấy đủ
Thiếu gia đình thiếu bác thiếu quê hương
Muốn vô tư nhưng phải lo đủ trăm đường
Nào tiền tiêu tiền ăn tiền học phí
Đến mùa thi đôi lúc còn phải nghỉ
Vì mình nghèo mà trường bảo mình "no"
Ôi! Đi học còn khổ hơn chăn bò
Đời nghèo quá nên hoá thành lãng mạn
Mọi thứ thiếu ta chỉ thừa tình bạn
Và tình thương những kẻ giống như ta
bài 2:
Những cái "nhất" của sinh viên
Ngại nhất là lúc ôn thi
Bẩn nhất dể đoán thời kì mùa đông
Ghê nhất mấy cậu chơi ngông
Sĩ nhất đi với "đoá hồng yêu thương"
Ngán nhất đề thi quá "xương"
Xỉn nhất sinh nhật thường thường đôi chai
Đen nhất thi lại lần hai
Đau nhất quay bài dám thị đuổi ra
Vui nhất nhảy nhót hát ca
Hăng nhất xem bóng hét la dạc mồm
Oai nhất thi đạt các môn
Ghét nhất lũ ghẻ cứ ôm lấy mình
Sướng nhất gặp vận đỏ tình
Tốn nhất tình phí khi về đêm thâu
Sợ nhất sập bẩy tiên nâu
Hôi nhất đứng đầu dày tất khai khai
Say nhất đánh bạc đánh bài
Ì nhất khoản nợ của vài quán ăn
Thích nhất rét trùm kín chăn
Hiếm nhất là cảnh ốm lăn người hầu
Mê nhất chẳng phải buồn rầu
Liều nhất chui tàu trốn vé nhà ga
Mong nhất "đạn" gửi nhà ra
Lo nhất tốt nghiệp vẫn là "ăn theo"
Sinh viên dẩu mang tiếng nghèo
Nhưng nhiều cái nhất thử keo kể nào
thêm nữa này
TÌNH YÊU ANH SINH VIÊN KHOA TOÁN
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến bên em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn ai biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao vươn tới
Bao biến số cho một thời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm rơi mắc cạn giữa phương trình
Tình yêu là định lý khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao Logic bị giận hờn dập xóa
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi khi do mộng tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Bởi trong anh em mãi mãi là hằng.
lại một bài nữa
ĐỜI SINH VIÊN
Có lẽ suốt đời tôi cũng chẳng thể quên,
Cái cồn cào thuở sinh viên mong học bổng,
Cái thảnh thơi mỗi khi túi rỗng,
Cái giật mình của giá cả trêu ngươi.
Chúng tôi hơn đời bởi vẫn ước mơ,
Song, cũng tự hiểu mình bần cùng biết mấy
Có đáng kể gì đâu không đủ tiền mua giấy
Còn nói chi đến những giấc mơ đầy.
Tôi lặng người nhìn bạn đứng ngây
Trước tập thơ mà không sao mua nổi
Đọc được ý nhau, để cùng cười bối rối
Ôi, giá mà cuộc sống cũng như thơ!
Cơm nhà bếp có thịt là giấc mơ
Ký túc xá mất điện là chuyện bình thường nhất
Nhớ gia đình không dám về chủ nhật
Vì thẻ sinh viên không thay được vé tàu.
Dép đứt quai chẳng dám đòi mua đâu
Lòng tự hiểu, mẹ cuối kỳ lương tháng
Nhưng mọi sự thật dường như không dám
Đã từ lâu bệnh hình thức ngập đời.
Cả đất nước còn gian khó đầy vơi
Viết thư về bạn ngập ngừng phần: tái bút
Thư bố kể những thất thu thiếu hụt
Rất đau lòng bạn có lỗi gì đâu!
Lỡ chẳng may học sút, thi sau
Nỗi hối hận còn hơn tội phạm
Sau màn lệ là một bầu trời xám
Bởi chính ta làm bạc tóc mẹ mà.
Học bổng mấy lần, nhuận bút vài ba
Không mua nổi gì tặng anh yêu dấu
Trang thơ tình dẫu vạn ngàn nhanh nhảu
Vẫn làm em tê tái nụ cười hờ.
Nghe bạn đùa:"Yêu người đi làm ư ?"
Nhưng đồng lương có hơn gì học bổng
Sợ tâm hồn thành thuộc địa của đời thường lan rộng
Sợ một ngày chúng ta sống nhỏ nhoi
Suất cơm nhà bếp ăn hết vèo bụng nghe còn đói
Chút lạc rang mặn quá khó nuốt vào
Canh bắp cải trông mãi đến ngán ngao
Nhưng chẳng lúc nào ta hết ước mơ
Và một điều chắc chắn chẳng bao giờ
Ta cúi đầu đi xin kẻ khác
Chẳng bao giờ ta làm điều độc ác
Và cũng chẳng bao giờ dám lợi dụng người yêu
