Page Nav

Hot

Grid

GRID_STYLE

Classic Header

{fbt_classic_header}

Top Ad

//

Breaking News:

latest
Hot

Tình cảm sinh viên mong manh, dễ đến dễ đi nên tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ yêu và chọn anh.

Rằm tháng 8 lại về. Chiều chạy xe trên phố thấy bánh trung thu, đèn lồng giăng bán khắp nơi. Phố phường như bừng sắc màu cuố...



Rằm tháng 8 lại về. Chiều chạy xe trên phố thấy bánh trung thu, đèn lồng giăng bán khắp nơi. Phố phường như bừng sắc màu cuối thu rạo rực, lại nhớ chiếc đèn ông sao năm cánh anh làm hôm nào giờ vẫn phủ bụi nằm trên tường yên ắng…

Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn

Không như bốn câu thơ của Phi Tuyết Ba, anh ngỏ lời tôi vào đúng đêm trung thu trăng tròn vành vạnh…

Tôi và anh học cùng giảng đường đại học, hoạt động phong trào chung. Anh - chàng nông dân chân chất nhưng nổi bật, cuốn hút và nhiệt tình với bạn bè. Tôi - cô gái thị thành chỉ biết vùi đầu trong các chuyên đề của giờ lên lớp. Và tôi trở thành cô giáo cho anh - chàng lớp trưởng học hành chểnh mảng!

Tình cảm sinh viên mong manh, dễ đến dễ đi nên tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ yêu và chọn anh. Thế rồi như vốn lẽ tình yêu vẫn thế, tình yêu đến với tôi và anh vào một đêm trung thu trăng sáng để hai kẻ yêu nhau vẫn còn ngơ ngác trong hạnh phúc ngọt ngào viên mãn.

Còn nhớ hôm đó tôi về ký túc xá khi trời chạng vạng. Vừa đặt chân vào phòng lũ bạn đã ùa ra đùa nhau la hét, tay cầm chiếc đèn lồng đỏ hình ngôi sao năm cánh. Mọi người nháy mắt: là quà anh gửi cho tôi.

Thì ra anh nhát, không dám gặp thẳng tôi nên đành canh lúc tôi chưa về đem vào ký túc xá nhờ mọi người đưa hộ. Tôi ngắm nghía món quà tự làm bằng tay của anh: chiếc đèn dán giấy kính, cột từng mối chi li, bên trong còn có lò xo cắm nến. Mọi người cứ tấm tắc khen anh khéo tay mặc tôi chìm trong suy nghĩ - đây là chiếc đèn lồng trung thu đầu tiên tôi được tặng…

Anh nhắn tin cắt đứt dòng suy nghĩ: “Học trò đợi cô ngoài cổng”. Thấy tôi đi, lũ bạn trong phòng kéo nhau ra bancông rình, chọc ghẹo - những nụ cười giòn tan như nắng vỡ. Mới đó mà tất cả đã xa…

Đêm đó lớp tổ chức đón trung thu cho trẻ em nghèo trong xã, sau đó là tại xóm trọ nơi anh ở. Anh đạp xe ghé ký túc xá đón tôi. Lần đầu tiên ngồi sau xe anh, lần đầu tiên tôi nghe tim mình hồi hộp. Mọi người tíu tít rán bánh, gọt trái cây, múc chè… Anh cùng vài anh bạn thiết kế trò chơi cho lớp. Tôi đã quen với việc anh đạo diễn chương trình cho lớp nên không mảy may nghi ngờ rằng chương trình hôm ấy anh dàn dựng chỉ để cho tôi…

Điện được tắt đi, đèn lồng treo lên và bạn bè xếp vòng tròn quây quần cạnh nhau ấm áp. Anh vẫn thế - người quản trò nhanh nhẹn điều khiển các bạn, chỉ có điều hôm nay anh lúng túng hơn, vụng về hơn. Một số cô bé năm nhất mới vào xóm trọ hỏi đùa anh có người yêu chưa, anh cười: “Anh đang yêu!”. Mọi người nhìn tôi cười. Cô bạn thân đưa tay cào khẽ, tôi bỗng thấy mình bối rối…

Và tôi cũng được nghe những lời yêu thương tự đáy lòng anh - không màu mè, không sáo rỗng - hơn ai hết, tôi hiểu đó là những lời chân chất của một tình yêu kết tinh từ tình bạn, sự tìm hiểu và cùng nhau chia sẻ.

Đêm đó bạn bè ngủ cả. Tôi và anh ra vườn ngắm trăng. Hai đứa chỉ dám ngồi cách nhau khá xa nói chuyện. Tình yêu đầu vụng về, trong sáng. Những lời anh nói vẫn như còn đâu đây rất rõ. Tôi hẹn hai năm sau ra trường sẽ chính thức trả lời anh.

Bây giờ thì chúng tôi đã bên nhau được ba mùa trăng. Chiếc đèn ông sao năm cánh hôm nào vẫn được tôi nâng niu lưu giữ. Ba năm cho một tình yêu, với nhiều người không là nhiều nhưng với chúng tôi là ba mùa cùng nhau trải qua bao vui buồn, chia sẻ.

Đêm trăng, mỗi người lục tìm trong ký ức những hình ảnh ngọt ngào. Có người nhớ hình ảnh gia đình quây quần hạnh phúc, có người chạnh lòng về một tuổi thơ không đèn, không bánh… Với tôi, trung thu là mùa năm nào trong ký ức được sống trong hạnh phúc của tình yêu, tình bạn...

Có những điều đi qua không để lại vệt sáng gì trong tiềm thức, nhưng có những thứ mãi vẹn nguyên, tròn đầy như vầng trăng của những ngày hội đêm rằm…

THỦY NGUYÊN