Tháng ba về, con đường ở phố Vườn Hồng như được điểm tô bởi sắc màu của những bông hoa ban tinh khiết. Con phố nhỏ ấy bỗng chốc trở thành một nơi lý tưởng để cho những người yêu nghệ thuật, yêu sắc tím trắng của hoa ban tìm đến để tạo cho mình những tác phẩm nghệ thuật ấn tượng và đáng nhớ.

Và anh biết không? Cũng chính ở nơi này đã in dấu biết bao kỷ niệm của đôi ta! Em nhớ anh, nhớ những chiều hai đứa lang thang trên con phố này, chúng mình tay trong tay sánh bước bên nhau... Và anh đã kể cho em nghe về chuyện tình Hoa ban trắng...

Em không phải là nàng Ban xinh đẹp của vùng núi Tây Bắc, cũng không có giọng hát mê đắm lòng người khiến biết bao chàng trai Mường ngày đêm mong nhớ... Nhưng tình yêu em dành cho anh bấy lâu nay cũng chân thành, chung thủy như tình yêu của nàng Ban dành cho chàng trai Khum của mình!

Bây giờ anh đi xa, em vẫn một mình lang thang trên con đường đầy ắp kỷ niệm của hai đứa... Một mình nhớ về những yêu thương, nồng ấm ngày chúng mình bên nhau... để biết rằng, anh vẫn còn ở đâu đây, thật gần...

Anh biết không? Dù chúng mình không được ở gần nhau, dù em sẽ phải mòn mỏi chờ đợi anh trong suốt ba năm nữa... Nhưng trái tim em vẫn luôn nhớ về anh, vẫn luôn dành cho anh những tình cảm yêu thương nồng cháy, vẫn một lòng chung thủy với mối tình đầu trong sáng của mình!

Anh từng bảo rằng "Anh thích được nhìn cái má lúm đồng tiền duyên dáng của em mỗi khi em cười, thích được nhìn em tung tẩy trên phố như một đứa trẻ, thích nghe giọng nói dịu dàng, ấm áp của em mỗi ngày... Chỉ cần được ngắm nhìn em vui vẻ, đáng yêu như thế thì dường như mọi ưu phiền trong anh cũng tan biến hết!".

Em của anh vẫn thế! Vẫn vui vẻ, hồn nhiên như ngày nào, vẫn rất hạnh phúc dù chúng mình ở xa nhau... Vì em biết, anh vẫn luôn nhớ về em, luôn mong mỏi được gặp em, được sánh bước cùng em trên con phố nhỏ yêu thương này!

Hôm nay, em lại một mình ngồi dưới gốc ban, nơi chúng mình đã từng ngồi hẹn hò, tâm sự... Em mơ về một ngày mai... nơi đó có mái nhà hạnh phúc của chúng ta, có tiếng cười đùa của con trẻ, có anh và em cùng san sẻ cho nhau những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống thường nhật...

Mai này anh về... chúng mình lại sẽ sánh bước bên nhau trên con đường quen thuộc này, anh nhé! Em vẫn đợi anh, vẫn đợi những mùa hoa Ban nở rộ trên con đường này, đợi bàn tay anh nắm chặt bàn tay em, vuốt nhẹ những sợi tóc rối bay bay trên gương mặt xinh xắn của em...

Hãy an lòng công tác thật tốt nghe anh! Em sẽ chờ đợi ngày anh trở về bên em, chúng ta sẽ cùng nhau lang thang trên con đường quen thuộc, cùng ngắm những bông hoa ban tinh khiết nô đùa trong gió... và chúng mình sẽ nắm chặt tay nhau đi hết cuộc đời này!
Model: Cẩm Thúy